Bảo Đàm

《寶曇》 bǎo tán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị tăng thuộc tông Lâm tế đời Tống. Còn gọi là Thiếu đàm. Người huyện Long du, phủ Gia định, tỉnh Tứ xuyên, họ Hứa. Hiệu Thiếu vân. Đời gọi là Quất châu lão nhân (ông già châu Quất). Là pháp tự của ngài Đại tuệ Tông cảo, ở Thiền Viện Diên Thọ, núi Trượng tích, phủ Khánh nguyên tỉnh Triết giang. Sư biên tập các truyện kí của bảy đức Phật ở Quá Khứ và các tổ Thiền Tông đến Đại tuệ Tông cảo thành bộ Đại Quang Minh Tạng, gồm ba quyển. [X. Đại Quang Minh Tạng tự].