Bản Thành Tự
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Là chùa Đại Bản Sơn của Tông Pháp hoa (Trận môn lưu) Nhật bản. Vị trí nằm ở huyện Tân tích, thị trấn Tam điều. Hiệu núi là núi Trường cửu. Do Nhật Ấn khai sáng vào năm Vĩnh nhân thứ 5 (1297), lúc bấy giờ gọi là chùa Thanh Liên hoa. Sau Nhật Ấn lễ thỉnh thầy mình là Nhật Lãng làm Sơ tổ Khai Sơn, tự mình nhận đời thứ 2 và đổi tên gọi là chùa Bản Thành. Là Đạo Tràng căn bản của ba Bí Pháp thuộc bản môn, cũng là chùa nhà vua đến Phát Nguyện qui y. Được sự Ngoại Hộ của ba dòng họ làm chủ nước là Trường vĩ, Thượng sam và Cấu khẩu. Từng vài lần bị hỏa hoạn thiêu rụi, sau lại trùng hưng. Năm Minh trị thứ 9 (1876), là chùa của Tông Pháp hoa. Diện tích chùa có năm nghìn ba trăm bình (mỗi bình bằng 36 thước vuông); các kiến trúc hiện nay gồm có: cổng tam quan, lầu chuông, lầu trống, chùa chính, nhà tổ, đền vua, hồ sen, nhà khách, cửa huyền, nhà nghìn Phật (nhà sáu góc), tháp hai tầng, ngưu trì (ao bò, sự tích Khai Sơn) v.v...