Bản Nguyên Thanh Tịnh Đại Viên Kính
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có nghĩa là tính Phật (bản nguyên) sẵn có của Chúng Sinh trong suốt sáng láng cũng như tấm gương tròn lớn không hề dính dấp bụi nhơ. Đây là từ ngữ trong kinh Viên Giác, cực tả cái trong sáng vô nhiễm của bản tính.