Bản Minh

《本明》 běn míng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Còn gọi là Nguyên Minh. Chỉ Bản Giác. Vì thể của Bản Giác trong sạch và có trí tuệ đại Quang Minh, cho nên gọi là Bản Minh. Kinh Lăng nghiêm quyển 1 (Đại 19, 108 hạ), nói: Vì các Chúng Sinh quên mất Bản Minh, nên suốt ngày hành động mà không tự biết, đến nỗi phải vào các ngả một cách oan uổng.