Bần Cùng Hải

《貧窮海》 pín qióng hǎi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Biển nghèo cùng. Ví dụ nỗi khổ sở của sự nghèo cùng sâu rộng cũng như biển cả. Luận Đại trí độ (Đại 25, 227 thượng) nói: Sự Bố Thí là con thuyền bền chắc, có khả năng vượt qua biển nghèo cùng.