An Đằng Xương Ích

《安藤昌益》 ān téng chāng yì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Andō Shōeki, 1703-1762: y sĩ và là tư tưởng gia, sống vào khoảng giữa thời Giang Hộ; tự là Lương Trung (), hiệu Sác Long Đường (); xuất thân vùng Xuất Vũ (, Dewa). Về kinh lịch cuộc đời ông, có nhiều điểm không rõ lắm. Theo thuyết gần đây cho biết rằng ông sanh ra ở Nhị Tỉnh Điền Thôn (, Niita-mura), Thu Điền Quận (, Akita-gun), thuộc lãnh vức của Phiên Thu Điền (, Akita-han), Xuất Vũ; đã từng làm y sĩ cho Phiên Bát Hộ (, Hachinohe-han) ở Lục Áo (, Mutsu), nhưng đến cuối đời thì quay trở về cố hương Nhị Tỉnh Điền Thôn và sau khi chết, người nông dân tôn thờ ông như là Thủ Nông Đại Thần (). Từ các trước tác của ông cho thấy rằng chúng môn nhân chủ yếu là tầng lớp có văn hóa ở vùng Bát Hộ; và cũng có người sống ở kinh đô Kyoto, Đại Phản, Giang Hộ. Từ lập trường của chủ nghĩa Bình Đẳng triệt để, ông phê phán khái niệm mang tính giai cấp, Phân Biệt, và đưa ra triết học riêng biệt vốn xuất phát từ toàn thể vận động tự nhiên. Ông Đề Xướng ra phương án cải cách xã hội, bài xích giáo thuyết của Nho, Phật và chủ trương nam nữ đều Bình Đẳng như nhau. Trước tác của ông có Tự Nhiên Chơn Doanh Đạo (), Thống Đạo Chơn Truyền (), v.v.