A Tị Khiếu Hoán

《阿鼻叫喚》 ā bí jiào huàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hình dung cái trạng Thái Cực khổ của Chúng Sinh trong Địa Ngục A tị. Những Chúng Sinh lúc sống làm ác, sau khi chết phải rơi vào Địa Ngục A tị (Phạm: avìci, vô gián) hoặc Địa Ngục Khiếu hoán, chịu các cực hình đau đớn quá mà phải kêu gào. Trong hai Địa Ngục khiếu hoán và A tị, thì đặc biệt Chúng SinhĐịa Ngục A tị phải chịu các nỗi khổ mãnh liệt hơn, vì Địa Ngục A tị là một trong tám Địa Ngục lớn, nằm ở tầng dưới cùng của các Địa Ngục, là nơi mà các Chúng Sinh đại nghịch đại ác sau khi chết phải đọa vào, Chúng Sinh chịu khổ cực kì đau đớn nên kêu gào thảm thiết, vì thế gọi là A Tị Khiếu Hoán.